Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Có nên ngoại tình vì con

Anh ấy có tình cảm với tôi, đề nghị đi quá giới hạn, nói sẽ chu cấp cho các con tôi đi du học, kể cả tôi không đi quá giới hạn với anh thì anh vẫn giúp.

Tôi 45 tuổi, lấy chồng bằng tuổi, có 2 cháu đã lớn. Chồng thông minh, đàng hoàng, chuyện kia rất ổn. Tuy nhiên, chồng kiếm tiền rất kém so với bạn bè và năng lực của anh.

Thu nhập của chồng chỉ đơn giản là lương, nên dù làm cho nước ngoài cũng chỉ được 20 triệu/tháng, cả hai vợ chồng tổng thu nhập được 30 triệu/tháng. Có thể nhiều bạn nghĩ là cao nhưng các bạn từng trải và thành đạt sẽ hiểu là quá thấp. Bạn bè anh, người kém nhất cũng gấp 2 lần anh, còn không gấp 3, gấp 5. Có mỗi gia đình chúng tôi không có ôtô trong số bạn bè của hai vợ chồng.

Anh nói gì tôi cũng thấy đúng, anh không làm nhà nước vì không nhận phong bì. Anh không làm kinh doanh vì nói kinh doanh chắc chắn phải hối lộ, dính dáng đến nhập nhèm. Anh càng ngày càng tự tách mình ra khỏi xã hội và bạn bè. Tôi rất hiểu anh, trước đây hoàn toàn nhất trí với anh khi thu nhập đủ để sống mức khá, nhưng càng ngày chúng tôi càng đuối, bạn bè lên vèo vèo, con cái lớn cần nhiều tiền hơn, bạn bè đi du học, con mình không có tiền du học.

Gần đây có một người bạn của tôi làm kinh doanh thành đạt muốn giúp vợ chồng tôi làm ăn. Tôi thuyết phục anh cũng tham gia nhưng chúng tôi thất bại. Bạn tôi bảo anh không thể làm ăn do cố chấp những điều nhỏ mọn của xã hội, phải biết nhắm mắt, bỏ qua cái nhỏ vì cái lớn. Tôi thất vọng vì chồng và càng ngày càng phục anh bạn.

Anh ấy có tình cảm với tôi, đề nghị đi quá giới hạn, nói sẽ chu cấp cho các con tôi đi du học, kể cả tôi không đi quá giới hạn với anh thì anh vẫn giúp. Tôi tin là vậy vì anh quá giàu, số tiền đó không đáng kể so với anh. Giờ tôi phải thuyết phục chồng đồng ý để anh bạn tài trợ cho các con, nhưng phải nói làm sao. Lời đề nghị của anh bạn vẫn còn treo ở đó, tôi chưa trả lời, nhưng sợ mình sẽ nợ người ta nhiều thứ.

Tôi càng ngày càng cảm thấy mình chọn nhầm chồng, điều tuyệt vời ở tuổi 30 sẽ không còn đúng ở tuổi 40-50, có thể đến tuổi 60 nó lại tuyệt vời, nhưng bây giờ các con là trên hết. Tôi phải làm vì các con. Mong các bạn chia sẻ cũng tôi.

Thủy

Hạnh phúc với cả chồng lẫn bồ

Tôi và bồ quy định ngoài giờ làm việc không liên lạc, không nhắn tin hoặc gọi điện. Tôi thấy mình thật hạnh phúc, có chồng hiền lành ở nhà và có cả "anh".

Tôi mới lấy chồng được 10 ngày, trước đó có mối tình với một người có vợ con, trót trao thân cho anh. Không hiểu con người tôi thế nào mà cùng một lúc yêu cả chồng cả bồ. Tôi có chiêu trong việc sắp xếp lịch nên từ khi còn yêu đến giờ chồng chẳng phát hiện.

Tôi và bồ quy định ngoài giờ làm việc không liên lạc, không nhắn tin hoặc gọi điện, mọi thứ chỉ xảy ra trong giờ làm việc. Tôi thấy mình thật hạnh phúc, có chồng hiền lành ở nhà và có cả "anh", đấy là những lúc thăng hoa. Ngày cưới cũng là ngày tôi khóc nhiều nhất bởi với chồng tôi thì tôi yêu anh thật lòng nhưng với bồ tôi sợ anh buồn vì từ nay không thể tự do như khi chưa có chồng.

Một điều nữa là ở cơ quan, mọi người hình như đã phát hiện ra mối quan hệ tay ba này nên cực kỳ căm ghét và nhạo báng tôi. Ngày tôi thông báo sắp lấy chồng, ai cũng mừng và hy vọng tôi có nơi có chốn sẽ từ bỏ mối tình kia. Nhưng cái gì đến vẫn cứ phải đến, sau khi cưới được 3 hôm, ngày đầu tiên đi làm lại tôi tiếp tục lao vào bồ như thiêu thân. Đàn ông có ai chê đâu, mỡ để miệng mèo, tự do thế thì tội gì không "xơi".

Ở cơ quan họ thường xuyên theo dõi và đe dọa sẽ gửi thư nhằm cung cấp những bằng chứng ngoại tình của tôi đến bố mẹ tôi, gia đình và chồng tôi. Giờ tôi không biết phải làm thế nào, lo sợ, khủng hoảng, chuyện này không sớm thì muộn sẽ đến tai chồng tôi. Đầu óc quay cuồng, tối về tôi nằm bên chồng mà lòng không thanh thản. Tôi thương chồng, có lẽ tôi sẽ phải gặm nhấm sự nhục nhã, lừa dối cho đến hết đời. Thầm mong anh hãy tha thứ và thường xuyên quan tâm đến tôi nhiều hơn để bản thân không lầm đường lạc lối.

Thu

Em ra đi để mình anh 'gà trống nuôi con'

Cổng nhà mình quạnh quẽ, thưa vắng như thể bao lâu nay không người qua lại. Những kỷ vật đều được mang đi nhưng trong căn nhà này hình ảnh của em vẫn còn hiện hữu.

Em đi đến hôm nay nữa là tròn 2 năm 29 ngày. Thời gian giờ đối với bố con anh là vô nghĩa bởi vắng bóng em. Căn bệnh ung thư đã cướp em đi sau 3 tháng điều trị. Những ngày cuối cùng, anh biết em cố gắng hết sức để mọi người không thấy em tiều tụy, để anh và các con vững tâm, mái tóc dài xanh mướt ngày xưa dần trơ trụi nhưng điều đó không làm em bớt dịu dàng. Ánh mắt em vẫn ngời lên niềm lạc quan sau cuối. Hy vọng dẫu mong manh nhưng nó ít nhiều đã vực dậy anh trong hoàn cảnh đó.

Những ngày cuối cùng em gượng dậy chải tóc cho hai đứa con gái. Em quét lại cái nhà và cùng anh nấu những bữa cơm. Em không còn nhắc gì đến bệnh tình của mình nữa. Anh thấy em cười trong hạnh phúc. Ước gì thời khắc ấy đọng lại mãi trong gia đình chúng ta.

Rồi Chúa cũng mang em đi. Buổi tối hôm đó em khó thở, anh đã kề lưng để em tựa suốt đêm cho dễ ngủ và rồi giấc ngủ chìm sâu, em không bao giờ tỉnh giấc. Anh biết ngày này rồi sẽ đến nhưng khi điều đó xảy ra anh không tưởng tượng được lại đau đớn như vậy. Những ngày chuẩn bị đưa em về với Chúa anh đã cố tỏ ra cứng cỏi, không thể khóc vì sợ hai con đau đớn thêm. Chúng còn quá nhỏ để thấu hiểu được nỗi đau khi mất đi người yêu dấu.

Cho đến khi người ta đẩy chiếc quan tài của em vào lò thiêu, khoảnh khắc đó đối với anh quá sức chịu đựng, anh ngã khuỵu, đau đớn tột cùng, như thể có ngàn mũi kim đâm vào tim anh vậy. Chẳng bao giờ anh gặp lại em nữa, người vợ bé nhỏ của anh.

Vắng em, căn nhà trở nên trống trải kinh khủng, giàn thiên lý nở rộ, giờ chẳng còn ai hái nên rụng đầy sân. Cổng nhà mình quạnh quẽ, thưa vắng như thể bao lâu nay không người qua lại. Tất cả kỷ vật đều được mang đi nhưng trong căn nhà này hình ảnh của em vẫn còn hiện hữu. Anh nhìn hai đứa con gái, sao chúng giống em đến thế, từ mái tóc cho đến ánh mắt, nụ cười. Nhiều hôm nghe tiếng con dưới bếp, anh giật mình ngỡ em đang ở đó, nấu bữa cơm chiều.

Nhiều người thương cho thân phận gà trống nuôi con nên làm mối cho anh người này người kia, anh không muốn tới với ai cả, sợ người ta đau khổ vì anh chưa thể quên em. Có lẽ cả đời này anh sẽ không thể nào quên được em, chắc tại chúng mình quá yêu nhau, có quá nhiều ký ức đẹp. Chỉ hy vọng thời gian sẽ xóa nhòa nỗi đau, cất em vào trong ký ức để anh vững vàng sống cho thực tại vì các con.

Em ở nơi thiên đàng xa xôi đó chắc ngày ngày vẫn dõi theo bố con anh, chắc em cũng muốn anh và con hạnh phúc. Ngày mai, anh sẽ quét lá ngoài cổng, sơn lại tường nhà và hái hoa thiên lý, anh không muốn em nhìn thấy hình ảnh ảm đạm, sầu muộn này nữa. Hơn hết anh không thể gieo nỗi đau của mình lên hai con, chúng cần được sống vui vẻ, tích cực hơn phải không người vợ bé nhỏ của anh?

Bồ Công Anh

Yêu vợ nhưng vẫn 'ra ngoài' vì nhu cầu tình dục cao

Tôi rất yêu vợ con, mãi mãi chung thủy nhưng nhu cầu tình dục cao, vợ lại không đáp ứng nổi nên dù cưới em rồi tôi vẫn "yêu" hết người này đến người khác.

Tôi quen em trong một buổi chiều lang thang trên mạng khi vừa tròn 23 tuổi, em kém tôi một tuổi. Như nhiều mối tình trải qua trước đó, tôi tán em chỉ vì vui chơi qua đường, tự nhận mình là người đàn ông đa tình, biết yêu và quan hệ khi đang tuổi dậy thì. Những cuộc tình cứ thế đến với tôi suốt thời gian đi học cho đến lúc ra trường và gặp em. Trong thâm tâm tôi, em cũng như bao người con gái khác, tôi yêu cho vui. Trong đầu chỉ nghĩ đến hai từ tình dục vì bản thân nhận thấy mình là người có nhu cầu cao.

Quen và được em yêu say đắm tôi cũng đưa em vào nhà nghỉ như mấy cuộc tình trước với ý định xong rồi "đường ai nấy đi", rồi tôi đã biến em thành một người phụ nữ. Ngờ đâu tôi như bị em bỏ bùa vậy, không nói lời chia tay được, cứ giả vờ yêu để phòng khi không có ai giải quyết. Sau đó em vào Nam làm việc, tôi cũng vào đó làm ăn và quyết định ở chung cùng em để nương tựa khi chưa có việc làm, nhưng không hề có ý định yêu và lấy em vì còn lâu tôi mới lấy vợ.

Ngờ đâu tôi vẫn thất nghiệp từ tháng này qua tháng khác, ở nhà em không nói gì mà còn động viên, an ủi và thương tôi nhiều hơn, có lẽ vì em đã quá yêu tôi. Em chăm sóc tôi như một đứa trẻ, tắm rửa em kỳ cọ cho tôi, ăn uống tôi không muốn ăn em lại đút từng thìa bắt tôi ăn. Tôi như là đứa con của em vậy. Có lẽ vì thế nên dần già em đã làm cho tôi phải yêu thật lòng, nhiều lúc nghĩ hay mình chỉ thương hại em thôi nhưng không, tôi đã yêu em thật rồi, không thể sống thiếu em được.

Với ý nghĩ sống chung cho vui vậy mà thấm thoắt đã 6 năm ở bên em với bao thăng trầm, vui buồn. Thời gian đó em cũng chăm sóc tôi như trẻ lên 3, vì thế tôi chưa một lần nạt em câu nào. Suốt 6 năm ở chung hai người chưa cãi nhau, có lẽ vì chúng tôi ai cũng hiền như nhau nên vậy. Chỉ có một điều tôi không thay đổi được đó là nhu cầu cao nên em không đáp ứng nổi, tôi đã có vài người "sơ cua" bên ngoài mà em không biết.

Giờ tôi 29, em làm cho tôi nhận ra em là một phần của đời tôi, tôi không thể sống nếu thiếu em. Chúng tôi kết thúc cuộc tình dài bằng một đám cưới bình dị và sau ngày cưới đúng 9 tháng 9 ngày chúng tôi đã có được một công chúa xinh xắn cực kỳ. Tôi rất yêu thương vợ con, mãi mãi chung thủy nhưng có một điều bản thân có máu đa tình, nhu cầu tình dục cao, vợ lại không đáp ứng nổi nên dù cưới em rồi tôi vẫn "yêu" hết người này đến người khác. Đơn giản chỉ là lừa tình giải quyết nhu cầu thôi, không có gì phải lo lắng về tình tôi dành cho vợ con cả.

Thái